Phán quyết của Tối cao Pháp viện và “người thắng cuộc lớn nhất” Kevin Warsh: Quyền lực, tính độc lập và cục diện mới của Fed
Từ khóa: Fed, Lisa Cook, Kevin Warsh, Tối cao Pháp viện Hoa Kỳ, Donald Trump, tính độc lập của ngân hàng trung ương, lãi suất, Ủy ban Thị trường Mở Liên bang, áp lực chính trị, chính sách tiền tệ
Mở đầu
Tối cao Pháp viện Hoa Kỳ đã đưa ra phán quyết vào thứ Hai ngày 29 tháng 6, ủng hộ Thống đốc Fed Lisa Cook, chấm dứt cuộc đối đầu pháp lý căng thẳng giữa bà và Nhà Trắng. Tối cao Pháp viện đã ngăn chặn nỗ lực sa thải Cook của Tổng thống Donald Trump, gửi đi một tín hiệu mạnh mẽ: tại Fed, các đảm bảo thể chế vẫn có hiệu lực thực sự, không chỉ là biểu tượng.
Nhưng theo phóng viên Nick Timiraos – người thường được gọi là “phóng viên nội bộ Fed” – người hưởng lợi lớn nhất từ phán quyết này chưa chắc là Cook. Ông cho rằng người được lợi nhiều nhất là Kevin Warsh, Chủ tịch Fed đương nhiệm do Trump lựa chọn. Lý do đơn giản: một khi rủi ro tổng thống có thể dễ dàng sử dụng quyền lực pháp lý để bãi nhiệm thành viên Fed bị đẩy lùi, không gian hoạt động độc lập của người đứng đầu ngân hàng trung ương sẽ mở rộng rõ rệt.

Phán quyết này không chỉ là thắng lợi pháp lý, mà còn là “lá chắn” của Fed
Vấn đề cốt lõi không chỉ là câu chuyện cá nhân của Lisa Cook, mà là nguyên tắc hoạt động của Fed. Từ lâu, Fed được thiết kế như một ngân hàng trung ương độc lập, với mục đích ngăn chặn chính sách tiền tệ bị chi phối bởi chu kỳ bầu cử. Nếu tổng thống chỉ vì bất đồng về lãi suất mà có thể sa thải một thống đốc Fed, tính độc lập này sẽ bị suy yếu nghiêm trọng.
Trong phán quyết này, Tối cao Pháp viện không chỉ đứng về phía Cook, mà còn gián tiếp khẳng định “vị thế đặc biệt về thể chế” của Fed. Theo Chánh án John Roberts, Fed có một vị trí lịch sử độc đáo trong hệ thống chính sách kinh tế Hoa Kỳ, khác biệt với nhiều cơ quan độc lập khác. Chính vì vậy, sự bảo vệ Fed khỏi việc bãi nhiệm tùy tiện được duy trì, trong khi một số cơ quan độc lập khác cùng ngày không nhận được mức bảo vệ tương tự.
Điều này có ý nghĩa chiến lược quan trọng. Nó cho thấy Tối cao Pháp viện đang vạch ra một ranh giới rất rõ ràng giữa “cơ quan độc lập thông thường” và “Fed”, qua đó gián tiếp củng cố nhận định rằng ngân hàng trung ương Hoa Kỳ có quyền ưu tiên duy trì tính chuyên môn, chống lại áp lực chính trị ngắn hạn.
Kevin Warsh và tầm nhìn chính trị mới
Đối với Kevin Warsh, phán quyết này giống như một vùng an toàn chính trị mới. Ngay trong tháng thứ hai giữ cương vị Chủ tịch Fed, thị trường và các nhà hoạch định chính sách vẫn lo ngại Nhà Trắng có thể tìm cách điều chỉnh thành phần Hội đồng Thống đốc để tạo ra phe đa số ủng hộ tổng thống.
Nếu tổng thống có thể dễ dàng sa thải thống đốc vì những lý do mơ hồ, bước tiếp theo sẽ là gì? Dần dần thay thế các ghế còn lại bằng những người tuyệt đối trung thành với việc giảm lãi suất. Khi đó, Chủ tịch Fed sẽ bị bao vây bởi các cuộc bỏ phiếu do chính trị thúc đẩy, thay vì các quyết định độc lập, dựa trên dữ liệu.
Nick Timiraos cho rằng phán quyết này đã chặn đứng con đường can thiệp trực tiếp nguy hiểm nhất: thay thế nhân sự thông qua sa thải. Điều này đặc biệt quan trọng đối với Warsh, vì ông không chỉ phải quản lý một tổ chức phức tạp mà còn phải xây dựng di sản chính sách của mình trong một môi trường ngày càng chính trị hóa.
Tại sao “sa thải rồi thay thế” là cuộc tấn công nguy hiểm nhất?
Về lý thuyết, tổng thống có nhiều công cụ để gây áp lực lên Fed: tuyên bố công khai, chỉ trích trên truyền thông, gây sức ép qua Quốc hội, hoặc sử dụng bổ nhiệm nhân sự. Nhưng trong số đó, cách sa thải thành viên Hội đồng và thay bằng người ủng hộ chính sách tiền tệ nới lỏng là nguy hiểm nhất, vì nó ảnh hưởng trực tiếp đến cơ cấu bỏ phiếu của Ủy ban Thị trường Mở Liên bang (FOMC).
Các thống đốc Fed không chỉ là người phát biểu; họ là những lá phiếu quyết định lãi suất. Nếu Nhà Trắng có thể sắp xếp các lá phiếu này theo ý muốn, áp lực chính trị sẽ biến thành chính sách thực tế mà không cần tranh luận công khai. Nói cách khác, tổng thống không cần yêu cầu Fed “giảm lãi suất”, mà có thể biến yêu cầu đó thành kết quả bỏ phiếu.
Do đó, nhà đầu tư Mark Spindel coi việc “đưa người của tổng thống vào Hội đồng” là một chuỗi hậu quả cực kỳ khó đối phó. Nguyên nhân không phải vì nó gây ồn ào trên truyền thông, mà vì nó xói mòn khả năng lãnh đạo của Chủ tịch Fed từ bên trong tổ chức.
Bài học lịch sử: Áp lực chính trị chưa bao giờ là chuyện mới
Để hiểu tại sao phán quyết của Tối cao Pháp viện được coi là vô cùng giá trị, cần nhìn lại lịch sử. Những năm 1970, chính quyền Nixon gây áp lực lớn lên Chủ tịch Fed Arthur Burns để thúc đẩy chính sách nới lỏng. Khi đó, đã có đề xuất mở rộng Hội đồng để làm loãng quyền lực của lãnh đạo Fed.
Đây không phải là chi tiết nhỏ trong lịch sử; nó cho thấy chiến lược can thiệp vào cơ cấu tổ chức của ngân hàng trung ương đã tồn tại từ lâu. Chính phủ không nhất thiết phải ra lệnh công khai cho Fed. Bằng cách thay đổi nhân sự, điều chỉnh cơ cấu bỏ phiếu, hoặc đe dọa vị trí chủ tịch, chính sách tiền tệ có thể bị lệch hướng dần dần.
Vì vậy, phán quyết này bảo vệ không chỉ một người. Nó bảo vệ thiết kế “phi chính trị hóa” của hệ thống tiền tệ Hoa Kỳ.
Lisa Cook: Bề ngoài là vụ kiện, thực chất là thử thách thể chế
Trên giấy tờ, vụ kiện này xoay quanh tranh chấp về hồ sơ thế chấp của Lisa Cook. Giám đốc Cơ quan Tài chính Nhà ở Liên bang, Bill Pulte, cho rằng Cook đã khai báo không chính xác về tình trạng cư trú của một bất động sản khi nộp đơn vay thế chấp vào năm 2021. Dựa trên cơ sở đó, Trump tìm cách loại bà khỏi Fed.
Tuy nhiên, nhiều người nghi ngờ mức độ nghiêm trọng của cáo buộc này. Cook do Tổng thống Joe Biden đề cử và được Thượng viện xác nhận vào năm 2022. Bà phủ nhận mọi hành vi sai trái. Sau phán quyết, bà tuyên bố rằng đây là âm mưu loại bà bằng “cái cớ bịa đặt”, chỉ vì bà từ chối khuất phục trước áp lực chính trị, mà thay vào đó đặt lợi ích tốt nhất của người dân Mỹ lên hàng đầu khi hoạch định chính sách lãi suất.
Nói cách khác, vụ việc này từ lâu đã vượt ra ngoài câu chuyện về đạo đức cá nhân; nó là bài kiểm tra ranh giới giữa quyền hành pháp và tính độc lập của ngân hàng trung ương.
Warsh thở phào, nhưng áp lực chính sách lại lớn hơn
Trớ trêu thay, khi rủi ro chính trị giảm xuống, áp lực chính sách trên vai Warsh lại tăng lên. Hiện tại, Fed đang đối mặt với một môi trường cực kỳ khó đánh giá: tăng trưởng kinh tế Mỹ vẫn mạnh hơn dự kiến, trong khi lạm phát chưa hoàn toàn trở lại mục tiêu. Điều này có nghĩa là Fed không nhất thiết phải giảm lãi suất như Trump mong muốn, thậm chí còn có thể phải tăng nếu áp lực giá gia tăng.
Nói cách khác, “độc lập hơn” không đồng nghĩa với “nhàn hơn”. Nó chỉ có nghĩa là Warsh có nhiều không gian hơn để đưa ra các đánh giá chuyên môn, nhưng cũng phải chịu hoàn toàn trách nhiệm về kết quả.
Trong bối cảnh này, nếu Fed giảm lãi suất quá sớm, nguy cơ lạm phát tăng trở lại sẽ làm tổn hại uy tín của ông; nếu Fed duy trì lãi suất quá cao và quá lâu, thị trường việc làm và tăng trưởng có thể chịu áp lực. Mỗi quyết định đều có cái giá của nó, và không còn cái cớ “tổng thống can thiệp trực tiếp” để đổ lỗi.
Tác động của việc Powell tiếp tục ở lại Fed
Một yếu tố khác làm thay đổi cục diện là quyết định của Jerome Powell tiếp tục giữ ghế thành viên Hội đồng đến năm 2028. So với thông lệ lịch sử, điều này không bình thường, vì nhiều cựu chủ tịch Fed rời tổ chức sau khi kết thúc nhiệm kỳ lãnh đạo.
Sự hiện diện của Powell là con dao hai lưỡi. Một mặt, nó phần nào làm lu mờ ánh hào quang của Warsh, vì cựu chủ tịch vẫn là một tiếng nói có trọng lượng. Mặt khác, nó cũng ngăn cản Nhà Trắng sử dụng một ghế trống để bổ nhiệm người hoàn toàn trung thành, qua đó mở rộng ảnh hưởng lên Fed trong dài hạn.
Đối với Warsh, đây là một lợi thế quan trọng. Ông không phải lo lắng về việc một căn cứ quyền lực mới hình thành trong Hội đồng và cấu kết với Nhà Trắng gây sức ép lên ông.
Khi Fed bị cuốn vào logic chính trị, tất cả đều thua
Điểm đáng chú ý nhất trong toàn bộ câu chuyện là sự mong manh của tính hợp pháp thể chế. Ngân hàng trung ương chỉ thực sự độc lập khi thị trường tin rằng các quyết định của nó đến từ dữ liệu, mô hình và mục tiêu ổn định kinh tế vĩ mô, chứ không phải từ nỗi sợ mất ghế.
Nếu tổng thống có thể “tạo ra” đa số mới trong FOMC bằng cách đẩy đi các thống đốc đương nhiệm, thì kỳ vọng lạm phát, lợi suất trái phiếu và niềm tin nhà đầu tư đều sẽ bị ảnh hưởng. Khi đó, Fed không còn hoạch định chính sách tiền tệ trong không gian chuyên môn thuần túy, mà vận hành dưới bóng tối của chiến lược nhân sự.
Đó là lý do tại sao nhận định của Spindel sắc sảo đến vậy: nếu tổng thống có thể bịa đặt cáo buộc để sa thải người bất đồng, rồi cài “con rối” vào bên cạnh Warsh, thì Chủ tịch Fed không thể điều hành tổ chức của mình. Đây không chỉ là vấn đề cá nhân, mà là rủi ro hệ thống.
Kết luận
Phán quyết của Tối cao Pháp viện Hoa Kỳ trong vụ Lisa Cook không chỉ kết thúc một tranh chấp pháp lý, mà còn tái định nghĩa cán cân quyền lực giữa Nhà Trắng và Fed. Người thắng trực tiếp có thể là Lisa Cook, nhưng xét trong trung hạn, người hưởng lợi lớn hơn rất có thể là Kevin Warsh, vì phán quyết đã cho ông nhiều không gian lãnh đạo hơn và tránh được mối đe dọa từ tiền lệ bãi nhiệm tùy tiện.
Tuy nhiên, “độc lập hơn” không có nghĩa là “gánh nặng nhẹ hơn”. Warsh hiện phải đối mặt với những vấn đề khó khăn hơn: lạm phát chưa hạ nhiệt hoàn toàn, tăng trưởng vẫn mạnh, và kỳ vọng chính trị từ tổng thống chưa bao giờ thực sự dịu bớt. Tối cao Pháp viện đã chặn một con đường can thiệp, nhưng không loại bỏ được áp lực tiền tệ. Ngược lại, nó buộc Fed phải chứng minh rằng tính độc lập không phải là đặc quyền, mà là trách nhiệm.
Trong thời đại mà mỗi quyết định về lãi suất đều mang ý nghĩa kinh tế và chính trị, giá trị lớn nhất của phán quyết này là một lần nữa khẳng định một nguyên tắc cốt lõi: ngân hàng trung ương chỉ có thể giữ được uy tín khi nó không trở thành công cụ của bất kỳ chính phủ nào. Đối với Kevin Warsh, đây vừa là cơ hội, vừa là thách thức lớn nhất trong nhiệm kỳ của ông.
